MỘT NGƯỜI KỲ LẠ

MỘT NGƯỜI KỲ LẠ
Đi đằng đẵng 30 ngày qua nhiều thành phố để dạy học, bận tới mức không kịp thở, nhưng chỉ cần quay lại Sài Gòn chưa đầy 5 phút, tôi sẽ phát hiện được ngay cái TV bà nội vẫn xem bị nhiễu hơn thường ngày một chút.
Tôi hỏi vì sao lại thế, không ai có thể trả lời.
Hôm sau ngồi ăn cơm, tôi hỏi tại sao cái ghế nhựa có một vết nứt nhỏ dưới chân, lỡ ai ngồi lên bị té thì sao? Hỏi hết một vòng mới có người thú nhận gây chuyện từ… 3 tuần trước. Nhưng không ai nhận ra cái vết nứt nhỏ xíu này, và mọi người bảo tôi “đừng tiểu tiết”.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *