[CHUYÊN MỤC RẢNH RỖI SINH NÔNG NỔI] ☕

[CHUYÊN MỤC RẢNH RỖI SINH NÔNG NỔI] ☕
Hồi xưa…rất xưa, ngày nhà tớ mà chính xác là mẹ tớ còn hay mua gà về nhốt lồng đợi 30 là giết.
Tết ấu thơ của của mình luôn là thịt thà cá mú. Nhớ có lần mình và chị gái làm xổng 1 con gà, nhờ anh hàng xóm bắt mãi mới đc… hú viá :)))
Có lần thấy bà chị ôm con gà, khen ấm lắm, thi nhau ra sờ, ôm nó, gíông cậu bé trong link này. Nhưng gà Tây nó sạch, chứ gà Ta nuôi lấy thịt bẩn kinh , kết quả là hai chị em bị con bọ gà, mẹ bảo thế :))) đốt cho ngứa khắp ngừơi, pải lụôc quần áo, tắm mấy lần, cho chừa tội phải lòng con gà ôm cho lắm vào.
Hồi ý, ko bíêt ăn chay ăn mặn, nhưng luôn nhớ, ko tết nào bố mẹ ko cãi nhau… Gìơ lớn thì hiêủ hơn nên nhà mình mẹ cũng ko giết gà qué nữa, mua gà làm sẵn. C gái đi lấy chồng lâu roài, nhà có hai cô công chúa…mình lại ăn chay, nên tết nhà mình cũng ít đồ thịt lắm, nghịêp sát giảm nhìêu vs gia đình mình hơn từ khi Lạc Tiên ăn chay và biết đến Dhamma…
Đôi đìêu về cái Tết sắp đến, vì sẽ có hàng triệu con gà, trâu, bò…bị giết thịt, rồi rượu bia… Tai nạn giao thông… Với lối sống thế thực là tết ko An Lạc tí nào! Cái năng lượng của nghịêp sát ý luôn vây bủa lấy chúng ta năm nào cũng vậy. Ko pải vì là người ăn chay trường mà Lạc Tiên viết thế đâu, thực sự khách quan. Tết là đoàn viên là sum vầy, vậy mà lại là cái Cớ để giết hại sinh mạng của bao loài vô tội, làm tổn hại cái Thân vs các chất gây nghiện, tổn hại cái tinh thần vốn trong sáng, minh mẫn, thánh thiện của mỗi chúng ta.
Thế nào là Tết To?? Năm nay nhà ABC ăn tết To lắm, thước đo của chỉ số hạnh phúc từ bao gìơ là những con số của các thứ vật chất đó vậy. Lạc Tiên ko nói chúng là vật chất tầm thường, nhưng rốt cụôc lại cũng chỉ là vật chất thôi. Bạn đeo cái túi sách vài ngàn đô, ko khác gì vs tớ có cái túi nâu nâu hỏng quá 50% khóa .
Đi đâu làm gì tớ cũng tự tin vs nó, ra nước ngoài, sang đài truỳên hình, có lần vào khách sạn lớn, hay Parkson làm vịêc vs các bạn về lĩnh vực chuyên làm đẹp “bề ngoài” kiểu như mĩ phẩm, thời trang :))) ai cũng “ròm tớ” vì quả túi nâu đó. 101 người gặp thì 100ng đều hỏi e/bạn hay đi chùa à? Tiên toàn nói ko ạ, năm đi vài lần… Mà đó là sự thật, đi tòan là đi dạng sự kiện, chứ ko pải đi lễ lạt… 😉 .
Hay đi phát đồ đi các cv cộng đồng cũng túi nâu đó. Vô SG đi đâu ai cũng hỏi em là Phật Tử à? Tiên bẩu: ko ạ :))) . Đi ra bến xe mìên đông bị một ông Cò xe dẫn ra xe, dẫn đúng xe mình cần, ổng bảo mua bánh mì cho ổng, hai c e mình mua ủng hộ, dù m ít ăn bánh mì ở ngoài vì nhìu lí do, câu chuyện là giá bánh ko rẻ, lại ép lấy 2 cái bánh dài dài ý, ăn sao hết… Sau hai c em hiểu vẫn vui vẻ mua dù bít tình thương của ổng ko pải vô điều kiện như mình vẫn làm :))). Vừa mua xong, một a phụ xe ra chửi té tát ổng Cò đó, đại ý là : “chửi bậy”, rồi mày đui à, biết đây là ai ko(nghe mà hốt :))) em là Lạc Tiên thui :)) , a ý nói lão kia là đây là Phật Tử người ta đi vô Thìên Viện Hồng Trung Sơn đấy, mày ăn thì cũng ngu vừa thôi, lấy của ngta mày tổn phước đấy con ah, cút ngay!
Hai c em mắt tròn xoe như thủy thủ mặt trăng ,cảm ơn anh đó và vác hai cây gậy bánh mì dài ngoằng lên xe đi về rừng Nam Cát Tiên .
Đơn giản, mình luôn nghĩ: ” Chiếc áo ko làm nên thầy tu, nhưng thầy tu thì ko thể thíêu chiếc áo”
Thế thôi, thay vì ở ks lớn, chúng tớ toàn xin ở nhờ :))), đã từng một mình ngủ qua đêm ở sân bay Tân Sơn Nhất :* một cảm giác yomost
✨ .Kiếp người thực ra đâu dài, nên còn gặp nhau, còn nhìn thấy nhau, còn cãi vã nhau… Cũng là bài học và nhân duyên rồi.
Cứ rong chơi đi, vì cụôc đời cho phép.
Vì CS vốn là các cụôc chơi thôi mà!
Hạnh phúc luôn kề bên vs những trái tim đủ rộng mở!!
– Mỉm cười đi con –
Lạc Tiên with metta!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *